Blog Archives

Hữu cơ vui!!!

Hữu cơ vô lường ai biết được
Ankan nối đơn ngỡ dễ ăn
Phản ứng quy tắc ai biết trước
Thì nắm trong tay chẳng khó khăn.

Anken nối đôi lại thêm en
Em nhìn em tưởng khó thật đấy
Hóa ra đơn giản như ăn kem
Vì có họ hàng bác ankan.

Cũng brom cũng clo cộng rồi thế
Nửa đêm tỉnh giấc đòi cracking
Oxi bốc cháy thì có thể
Duy trì sự sống cho đôi mình.

Đien, trien cả poli
Nghe gần gần giống tiền Việt Nam
Hóa ra mọi chất bé tí ti
Phút chốc bay lượn xung quanh ta.

Hidrocacbon lại còn thơm
Ankan lạ chưa lái xiclo
OH vừa rượu vừa ancol
Hidrocacbon lại còn no.

Danh pháp anh ơi đừng hỏi nữa
Đau đầu lâu lâu hoá điên điên
Học lâu lại khóai dãy đồng đẳng
Đồng phân bí quyết học thật siêng.

Theo Những điều kỳ thú của hóa học-Nguyễn Xuân Trường

Advertisements

THƠ VUI HÓA HỌC trong TRUYỆN KIỀU

Nhớ lại năm nào Văn giao lưu với Hóa, phát hiện nhiều điều thú vị về hóa học trong tác phẩm Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du…

..
Pha nghề thi họa đủ mùi Ca ngâm (canxi)
Sự mình cũng rắp lân La giãi bày (Lantan)
“F” cung cầm nguyệt thử tài ca ngâm (Flo)
Lạ cho mặt Sắt cũng ngây vì tình (Fe)
Truyền cho cải tán Dy hình (dysprosi)
Tay không chưa dễ kiếm vành ấm No (nobeli)
Nghĩ đi nghĩ lại quanh Co (coban)
Đào non sớm liệu Xe tơ kịp thì (xenon)
Dù chăng xét tấm tình Si (silic)
Dãi dầu tóc rối da Chì quản bao (Pb)
Ai cho kén chọn Vàng Thau
Mặt Mo đã thấy ở đâu dẫn vào (molipden)

<Chẳng những trong truyện Kiều có nhìu nguyên tố Hóa học mà còn phát hiện được Sở Khanh nhà ta có cái tên Tây là Molipden (kekeke)>

<cái này đặt biệt hơn là dùng chữ “cờ ” và chữ “vờ” để tạo hai nguyên tố và còn cho biết tên cúng cơm của Thúy Kiều là Na>

Trăm năm trong cõi người Ta (tantan)
Chữ tâm kia mới bằng Ba chữ tài (bari)
Thẹn mình đá nát Vàng phai (Au)
Nghĩ con vắng vẻ thương người nết Na (natri)
Trải bao thỏ lặn Ac tà (actini)
Đem tình cầm Sắt đổi ra cầm “C” (Fe, Cacbon)
Như chàng có vững tay Co (coban)
Phải người trăng gió vật “V” hay sao (vanadi)

(st)

hoahocvietnam.org

Cảm xúc và hóa học

Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như PỨ trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như PỨ nhiệt tỏa
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đặc
Là những lúc anh như tra tấn bởi bazơ
Tai anh lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên…
Má anh đây đỏ như pp gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên…
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như muối Natri Clorua
Bền chặt như muối Bari Sunfat
Dễ bùng cháy như Kali clorat
Rất ngọt ngào như đường Saccaroz
Lấp lánh như những viên kim cương hột
Nồng nàn như oxi với hidro….”


Theo Những điều kỳ thú của hóa học-Nguyễn Xuân Trường

Cô gái Nitơ


Em là cô gái Nitơ
Tên thật azôt anh ngờ làm chi
Không màu cũng chẳng vị gì
Sự cháy, sống chẳng duy trì trong em

Cho dù không giống oxigen
Thế nhưng em vẫn dịu hiền như ai
Nhà em ở chu kì 2
Có 5 electron ngoài bao che

Mùa đông cho tới mùa hè
Nhớ ô thứ 7 mà về thăm em
Bình thường em ít người quen
Người ta vẫn bảo “Sao trầm thế cô?
Cứ như dòng họ khí trơ !”
Ai mà ngỏ ý làm ngơ sao đành
Tuổi em mười tám xuân xanh
Vội chi tính chuyện yến anh làm gì

Thế rồi năm tháng trôi đi
Có anh bạn trẻ Oxy gần nhà
Bình thường anh chẳng lân la
Nhưng khi giông tố, đến nhà tìm em
Gần lâu rồi cũng nên quen
Nitơ oxyt (NO) sinh liền ra ngay
Không bền nên chất khí này
Bị oxi hóa liền ngay tức thì
Thêm một nguyên tử Oxy (NO2)
Thêm màu nâu đậm, chất nào đậm hơn?

Bơ vơ cuộc sống cô đơn
Thủy tề thấy vậy bắt luôn về nhà
Gọi ngay hoàng tử Nước (H2O) ra
Ghép luôn chồng vợ thật là ác thay.
(2NO2 + H2O –> HNO3 + HNO2)

Hờn đau bốc khói lên đầy
Nên tim em chịu chua cay một bề
Đêm giông tố rét đêm về
Oxy chẳng được gần kề bên em !
Vì cùng dòng họ phi kim
Cho nên cô bác hai bên bực mình
Oxy từ đó buồn tình
Bỏ em đơn độc một mình bơ vơ
(2NO –> N2 + O2)

Em là cô gái Nitơ
Lâu nay em vẫn mong chờ tình yêu !

Theo Những điều kỳ thú của hóa học-Nguyễn Xuân Trường

Thơ tình hoá học

Khi tôi nói em đừng ” phản ứng ”
Hãy ngồi nghe “khái niệm” tình tôi
Trái tim nầy dù “điện giải” thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm “thí nghiệm”


Sắc đẹp em như một ” giây dẫn điện ”
Vì đó là ” đặc tính” tự ngàn xưa
Một nụ cười” công dụng ” của em ư ?
Hay ” nguyên tắc ” giết người qua khoé mắt

Theo ” định luật ” của tình tôi ” đậm đặc ”
Kẻ si tình bị ” điều chế ” nơi em
Một cuộc đời son trẻ phải “lên men”
Bởi ” nồng độ” ái tình không hạn chế

Tôi yêu em không cùng ” hoá trị ”
Biết lấy gì đo ” thể tích ” sầu thương
Em đã làm “tỏa nhiệt ” trái tim hoang
Và ” trọng lượng ” đã mấy lần co giãn

Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay ” cường độ” của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời ” cảm ứng”

Tôi buồn chán nhưng bị em ” tác dụng ”
Vì tương tư là” trạng thái thiên nhiên ”
Nếu không tin em “khảo sát ” mà xem
Rồi sẽ thấy tôi ” cân bằng ” lời nói

Tôi sống với 1 tình yêu ” tuyệt đối”
Lòng nát tan như ” tia sáng phân kỳ”
Tôi thầm mong “hội tụ ” một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi ” vô cực “

Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước
Không kể gì ” áp lực” của riêng ai
Nụ cười mà em ” phóng phích ” trên môi
Mềm rạo rực như là đang ” xuất hiện”

Phải chăng tôi đi “ngược chiều dòng điện”
Quá vội vàng nên “quy tắc ” không dùng
Tìm hơi say bao ” nhiệt độ” nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào ” không khí”

Niềm sầu tủi ” bốc hơi” lên thành lệ
Nhưng càng thương ” điện trở” càng gia tăng
Có nhiều đêm “ảo ảnh” của giai nhân
Đã “Phản chiếu” qua giấc mơ êm ái

Khi tỉnh dậy thấy hồn như ” điện giải”
Đang lạc về ” tiêu điểm” tận hư vô
Có khi buồn ” phân tích ” lệ thành mưa
Mong “tổng hợp ” tình yên vào lòng đất

Cuối dâng em 1 tình yêu ” nguyên chất ”
Tôi thật tình không” phóng đại” thêm đâu
Quá si mê tôi ” tích tụ ” từ lâu
Một” dung dịch ” chứa rất nhiều vàng bạc

Tôi ” đơn chất” em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về ” điều chỉnh” hộ con tim
Tôi dành riêng 1 “vị trí” cho em
Cao sang nhất “Trong Tình Yêu Lý Hoá ” .

Sưu tầm