Blog Archives

Đèn huỳnh quang giúp tăng giá trị của cải bó xôi

Bài viết cập nhật lúc: 09:48 ngày 07/03/2010

Cải bó xôi là một loại rau ngon và bổ dưỡng. Và việc bảo quản đúng cách sẽ giúp gia tăng giá trị dinh dưỡng trong rau một cách đáng kể.

Rau chân vịt (cải bó xôi), món ăn ngon, bổ dưỡng

Nghiên cứu đăng tải trên tạp chí American Chemical Society đã đưa ra những cách bảo quản rau tốt hơn.

Các nhà khoa học Gene Lester, Donald J.Makus và D.Mark Hodges cho biết: “Siêu thị thường đựng cải bó xôi tương trong các túi nilon ở nhiệt độ thấp và được chiếc sáng 24 giờ với đèn huỳnh quang”.

Điều này đã khiến các nhà khoa học tự hỏi, liệu điều này có ảnh hưởng đến chất lượng của cải bó xôi – bí mật tạo nên sức mạnh của nhân vật hoạt hình kinh điển thủy thủ Popeye.

Các nhà khoa học đã đặt các lá rau tươi dưới ánh sáng hay trong bóng tối liên tục theo các điều kiện bảo quản thông trường trong thời gian từ 3-9 ngày.

Kết quả cho thấy, để cải bó xôi dưới ánh sáng trong 3 ngày sẽ làm tăng hàm lượng vitamin C, K, El folate và vitamin B.

Sau 9 ngày, mức độ folate sẽ tăng 84-100% còn mức độ vitamin K cũng tăng lên đến 100%.

Lá rau cũng giàu carotenoids lutein và zeaxathin, các chất “tô màu” cho rau.

Nhưng những lá rau để trong bóng tối lại có xu hướng suy giảm và không thay đổi giá trị dinh dưỡng.

Phương Uyên

Theo AP

Theo dantri.com.vn

Advertisements

Trái đất có châu lục thứ 8?

Bài viết cập nhật lúc: 02:15 ngày 10/03/2010

Mọi người đều biết trái đất của chúng ta có 7 châu lục. Nhưng có lẽ sẽ nhiều người ngạc nhiên khi biết rằng tại một nơi ít người lui tới trên biên Thái Bình Dương, một “châu lục mới” đang hình thành.

Một “châu lục” mới đang hình thành từ rác thải của chính con người. Ảnh: Internet.

Người ta gọi lục địa mới này là “châu lục thứ 8” của trái đất. Có điều châu lục mới này được cấu tạo hoàn toàn từ rác. Hiện tại, hòn đảo rác này đã có diện tích gấp 6 lần diện tích của nước Anh.

Theo thông tin từ báo chí Anh, hòn đảo rác khổng lồ này được gọi là “vùng rác Thái Bình Dương”, nằm ở giữa California và Hawaii của nước Mỹ. Vùng này là một trong năm vùng xoáy nước lớn nhất trên trái đất. Xoáy nước này có khả năng hút tất cả rác thải trong phạm vi hàng ngàn km và dồn vào trung tâm của nó.

Nó hình thành từ xoáy nước khổng lồ trên biển Thái Bình Dương. Ảnh: Internet.

Vào khoảng 60 năm trước, diện tích của vùng rác này đã bắt đầu lớn dần. Cũng theo thông tin từ bài báo này, lượng rác nơi đây vào khoảng hơn 10 triệu tấn.

Về chủng loại cũng vô cùng phong phú bao gồm túi nilon, bình đựng sữa tắm, dép lê, đồ chơi trẻ em, xăm lốp, bình nước thậm chí là cả hồ bơi nhựa…

Do sự tồn tại của đảo rác khổng lồ, nước biển ở khu vực này chứa đầy các chất độc hóa học cũng như các mảnh nhựa vụn. Và chúng trở thành thức ăn “bất đắc dĩ” cho không ít các loài cá. Hiện tại, người ta đã phát có loài cá mang 26 mảnh vụn nhựa trong bụng. Nhiều chuyên gia lên tiếng cảnh báo rằng, những loài cá ăn các vật chất có độc ở đây khi bị đánh bắt và biến thành thức ăn, sẽ gây ra tác hại không thể lường trước đối với sức khỏe của con người.

Đảo rác đã trở thành nguồn thức ăn bất đắc dĩ của nhều loài động vật. Ảnh: Internet.

Một nhiếp ảnh gia người Australia đã lập kế hoạch bơi một con thuyền được làm bằng các bình nhựa xuyên qua vùng rác thải này nhằm tạo sự chú ý của mọi người đối với vấn đề này. … nói: “Khi bạn nhìn liếc qua, có thể bạn thấy nó không khác nhiều lắm với các vùng biển khác. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ hơn, thì nơi đây đều là nhựa, nó giống như một nồi canh chất dẻo vậy”.

Tuy đến thời điểm hiện tại, đảo rác khổng lồ này vẫn chưa hề tạo nên tác hại nào trực tiếp đến cuộc sống con người. Tuy nhiên, nếu như có một ngày nào đó, một châu lục mới được hình thành trên hành tinh xinh đẹp của chúng ta thì chắc chắn sẽ là một nguy cơ không nhỏ.

Sự lớn lên nhanh chóng của “châu lục” này là mối đe doạ không nhỏ đối với cuộc sống con người. Ảnh: Internet.

Gần đây, các nhà khoa học đang nghiên cứu về khả năng biến hoàn đảo rác khổng lồ này thành chất đốt. Theo dự kiến, vào mùa hè năm nay, các nhà khoa học sẽ tiến hành lấy mẫu và bắt đầu nghiên cứu.

  • Lê Văn (Theo Tân Hoa Xã)

Theo vietnamnet.vn

Một phần cơm dùng… 10 túi nilon

Bài viết cập nhật lúc: 04:48 ngày 17/03/2010

Một phần cơm dùng tới… 10 túi nilon. Ti tỉ các hàng hóa khác, thứ nào cũng có túi nilon “đồng hành”. Túi nilon được người dân sử dụng “xả láng” mà chẳng mấy ai bận tâm đến tác hại nghiêm trọng của nó.

Mỗi ngày dùng 5kg túi nilon

Hàng trăm túi nilon đựng thức ăn đã sẵn sàng tới tay người dùng.

Túi nilon bao lâu nay đã quá gắn bó với cuộc sống con người. Đây là mặt hàng không thể thiếu ở hầu hết các cửa hàng từ lớn đến nhỏ. Trong cuộc sống, sinh hoạt hàng ngày, túi nilon đang được tận dụng một cách vô tội vạ. Từ quán cơm bình dân, các khu chợ cho tới các cửa hàng, siêu thị, chỗ nào cũng “ngập” túi nilon.

Có mặt tại quán cơm tấm Cây Khế trên đường Nguyễn Oanh (Q.Gò Vấp, TPHCM) vào giờ cao điểm, đập vào mắt PV là từng thùng cơm, canh, nước mắm… được chia nhỏ trong hàng trăm túi nilon với đủ kích cỡ. Tất cả được đóng gói sẵn để có thể đáp ứng nhanh nhất cho khách hàng có nhu cầu mua cơm về. Ngay trên tủ chứa đồ ăn, ba bịch lớn hộp xốp đựng cơm vừa được một cậu nhân viên giao hàng đưa đến.

Một phần cơm mua tại đây để mang về sẽ sử dụng không dưới 10 bao bì nhựa: hộp đựng cơm, thìa nhựa, đũa bọc trong túi nilon mỏng, canh, nước mắm, nước tương, nước thịt, thức ăn, rau sống… mỗi thứ đều được gói trong một túi bóng nhỏ. Tất cả các món trên trước khi trao cho khách sẽ được cho vào một bao xốp lớn.

Cô chủ quán cơm tấm này cho biết, mỗi ngày họ bán trên 100 phần cơm mang về, sử dụng hết trên 5 ký túi nilon, đồ nhựa các loại. “Đâu phải mình tiệm tôi, chỗ nào bán cơm cũng vậy thôi”, người phụ nữ này khẳng định.

Túi nilon, hộp xốp, bao bì nhựa không chỉ ảnh hưởng lâu dài tới môi trường mà khi đựng thức ăn còn độc hại với người dùng.

Cửa hàng tạp hóa của anh Huấn ở chợ Tân Trụ (Q.Tân Bình), túi nilon được treo ngay phía trước để khách hàng rút cho tiện. Anh Huấn cho biết: “Mỗi ngày tôi dùng hết khoảng 3kg túi bóng. Mình muốn hạn chế cũng đâu được, không có túi đựng, ai mua”.

Theo anh Huấn, nhiều khách hàng làm như “nghiền”… túi nilon, mua món gì cũng đòi bỏ riêng từng bọc, “Lẽ ra tất cả có thể bỏ chung một bịch. Có người chỉ mua có mấy chục ngàn mà dùng hết hàng chục bịch nilon. Nhiều bà nội trợ xách làn đi chợ nhưng hàng hóa vẫn đóng bịch”.

Biết hại vẫn phải dùng

Kết quả khảo sát của Sở Tài nguyên – Môi trường TPHCM công bố cuối tháng 9/2009: mỗi ngày người dân TP sử dụng khoảng 70 tấn bao bì nhựa, trong đó hơn 50 tấn là bao bì nilon.

Theo kết quả này, tỷ

lệ bao bì nhựa dùng trong mặt hàng thực phẩm cao hơn bao bì giấy gần 2 lần; mặt hàng quần áo 2,51 lần. Có đến gần 78% người tiêu dùng mua hàng yêu cầu được cung cấp bao bì nhựa.

Đảo lộn chuỗi thức ăn trong tự nhiên, thải khí độc ra môi trường, gây tắc nghẽn các hệ thống thoát nước, khó phân hủy… tác hại nghiêm trọng của túi nilon nhiều người biết, nhưng điều này không mấy tác động đến thói quen khi đi chợ, đi mua sắm của người dân bởi túi nilon dường như đã trở thành vật không thể thiếu trong sinh hoạt hàng ngày.

Chị Nguyễn Thị Vân (ngụ ở phường Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú) cho biết, do ý thức được tác hại của túi nilon nên chị đã mua 2 chiếc túi làm từ sợi tổng hợp để sử dụng dài lâu. Thế nhưng, nếu chị nhớ không nhầm thì 2 chiếc túi đó vẫn nằm yên trong tủ bếp gần hai tháng nay. “Mình toàn đi mua sắm đột xuất. Hơn nữa, túi nilon sẵn quá, rất tiện nên khó mà “nói không” với chúng”.

Chị Nguyễn Thị Thanh, nhân viên ngân hàng làm việc ở Q.1 cho biết, việc mua cơm đựng trong túi nilon đã quá quen thuộc với chị. “Tôi rất ngại ăn ở tiệm nên toàn mua cơm đưa về văn phòng. Mỗi phần cơm tầm mười bịch đó, mỗi lần mở bịch lấy đồ ăn đã đủ mệt”.

Không chỉ quán cơm, các quán nước cũng tận dụng triệt để túi nilon.

Chị Thanh cho hay, sau mỗi bữa trưa, thùng rác cơ quan lại đầy ắp, chủ yếu là hộp xốp đựng cơm và túi nilon. “Mọi người đều biết là độc nhưng không thấy được tác hại trước mắt nên cứ dùng đều đều. Mà có thấy ai chết vì ăn cơm đựng trong bịch đâu cơ chứ!”.

Giả sử trung bình mỗi người dân Việt Nam dùng 1 túi nilon/1 ngày nghĩa là 1 ngày có 86 triệu chiếc túi được dùng, 1 năm tổng số túi nilon được dùng là 31,4 tỉ chiếc, có khối lượng tương đương với 1 triệu tấn nhựa. Số nilon con người thải ra 1 năm có thể phủ kín bề mặt trái đất với độ dày tới 0,8mm.

Túi nilon khi chôn vùi dưới đất phải mất 40 – 60 năm mới có thể phân huỷ hết. Ước tính trên thế giới 1 năm có 9,3 tỷ tấn túi nilon không được thu gom, phải tự phân huỷ. (Theo Phụ nữ Việt Nam)

Hoài Nam

Theo dantri.com.vn

“Xóm chài nilon”

Bài viết cập nhật lúc: 04:48 ngày 26/03/2010

Nhiều người vẫn gọi xóm chài tổ 14, phường Phú Bình, TP Huế bằng cái tên như thế bởi trên các “nhà đò” của 14 hộ dân nơi đây ngày nào cũng phủ đầy túi nilon, bao bì. Dưới đò là hàng đống bao ve chai chờ người đến thu mua.

Túi nilon phơi trắng xóm đò Phú Bình

Ở xóm chài này, chài lưới là nghề chính nhưng chỉ cho thu nhập bấp bênh. Những hộ đông khẩu phải cải thiện thêm bằng cách đi nhặt ve chai kiếm sống. Vào những ngày nắng đẹp, trải dài theo một khúc sông Phú Bình là một màu trắng bạc của túi nilon, bao bì phơi kín trên những nóc “nhà đò”.

Hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp, đám trẻ làng chài mang tất cả túi nilon, bao bì gom được ra giặt giũ, phơi cẩn thận trên các con sào, trắng xóa cả một xóm đò.

Con đò chật chội của anh Hoàng Văn Mạnh là nơi trú ngụ của 9 con người. 7 đứa con của anh chỉ có 2 đứa được đi học; 5 đứa còn lại đi nhặt ve chai, túi nilon trên khắp các con sông. Cậu nhóc áp út Hoàng Văn Nghĩa, 9 tuổi, năm nay học lớp 4 trường Tiểu học Phú Bình, một buổi đi học, một buổi chèo ghe theo mẹ đi lượm nilon.

Chỉ số túi nilon… nhặt được trong ngày, Nghĩa hồ hởi: “Từng ni giặt sạch, phơi khô bán được khoảng 13-15 ngàn. Mẹ cho 1 ngàn ăn kẹo, còn lại mẹ nói để mẹ giữ dùm đóng tiền học”.

Bé Nghĩa bên đống ve chai, bao bì mấy ngày gom lại chưa bán được.

Đò của anh Hồ Văn Dung bên cạnh cũng phơi tràn túi nilon các loại. Đã gần trưa vẫn thấy anh ngồi gỡ lưới. Cứ mỗi buổi sáng hai vợ chồng anh đi bắt cá, buổi chiều tranh thủ đi vớt túi nilon kiếm thêm tiền nuôi 5 con nhỏ. Bé Hồ Thị Phong, con gái thứ hai của anh, đang học lớp 4, cũng buổi đi học buổi đi kiếm ve chai cùng bố mẹ.

“Đi vớt túi nilon, bao bì suốt ngày trên khắp các con sông mà chẳng được mấy đồng vì giá quá rẻ. Cả ngày may mắn thì được 20-25 ngàn, ấy là còn chưa tính tiền xà phòng giặt túi”, chị Lê Thị Mùi, vợ anh Dung, vừa nấu cơm vừa kể.

Theo người dân nơi đây, nghề vớt ve chai, nilon xuất hiện ở xóm chài này từ 6-7 năm trước. Nhân lực chủ yếu là phụ nữ, trẻ em, làm khi hết việc chài lưới.

Đám trẻ xóm chài Phú Bình chèo thuyền đi vớt túi nilon

Trao đổi với chúng tôi, ông Lê Viết Thịnh, Phó Chủ tịch UBND phường Phú Bình, cho biết: “Những năm gần đây do thị trường dùng nhiều bao bì, túi nilon, chai lọ… ý thức người dân lại kém nên những thứ này trôi nổi trên sông ngày một nhiều. Việc một số bà con xóm chài đi vớt những thứ phế thải đó không chỉ giúp họ có thêm thu nhập mà quan trọng hơn còn giúp bảo vệ môi trường sông nước, một việc làm chúng tôi rất khuyến khích. Họ chính là những công nhân môi trường không lương”.

Q. Tuấn – Đ. Dũng

Theo dantri.com.vn

Cô bé 9X giành giải quốc tế từ… túi nilon

Bài viết cập nhật lúc: 08:48 ngày 05/03/2010

Chú tôm hùm được bện từ hơn 200 sợi nilon đã giúp Nguyễn Thị Quỳnh Anh vượt qua hàng ngàn thí sinh trên toàn thế giới để giành giải đặc biệt tại cuộc thi “Làm đồ chơi bằng các vật liệu đã qua sử dụng”.

Quỳnh Anh tâm sự với PVDân trí: “Em cũng không ngờ mình lại nhận được giải thưởng cao quý này từ tổ chức Oxfam”.

Nguyễn Thị Quỳnh Anh (sinh năm 1994, học sinh lớp 10D2, Trường THPT Lê Viết Thuật, TP Vinh, tỉnh Nghệ An) là con độc nhất trong một gia đình buôn bán nhỏ. Ngay từ nhỏ, Quỳnh Anh đã tỏ ra là một cô bé rất khéo tay.

Một lần thấy người bán hàng rong đan những con vật, những chiếc vòng tay xinh xinh từ những sợi len, Quỳnh Anh tỏ ra rất thích thú và quyết tâm học theo. Em dành hàng giờ liền chỉ để …đứng xem các thao tác của chị hàng rong và khắc vào trong đầu những gì học được rồi về nhà tập làm theo.

Dần dần Quỳnh Anh cũng có thể tự đan những chiếc vòng tay xinh xắn để tặng bạn bè. “Tay nghề” đan lát được luyện tập và không ngừng được nâng lên. Em có thể đan những vật khó hơn như những con ong, con bướm, tôm… để làm móc chìa khoá. Đến nay bộ sưu tập của em đã lên đến hơn 100 sản phẩm. Tất cả những đồ vật đó được đan bằng những sợi chỉ màu, len, sợi cước…

Quỳnh Anh đang se những sợi nilon cho PV xem.

Tháng 11/2009, Tổ chức Oxfam và Trung ương Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam phát động và tổ chức cuộc thi “Làm đồ chơi bằng các vật liệu đã qua sử dụng”. Tại Nghệ An, Trường THPT Lê Viết Thuật được lựa chọn để phát động cuộc thi này.

Làm thế nào để vừa phát huy lợi thế đan lát của mình mà lại vẫn đáp ứng yêu cầu của cuộc thi là dùng các vật liệu đã qua sử dụng?- sự phân vân này đã có ngay lời giải khi một hôm đang suy nghĩ thì mẹ Quỳnh Anh vừa đi chợ về và bảo em cất đồ vào tủ. Xách những túi đồ ăn một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu “Sao mình không dùng những túi nilon bỏ đi này để đan nhỉ?”. Nhặt nhạnh tất cả túi nilon trong nhà và cả trong …thùng rác, Quỳnh Anh đem giặt sạch sẽ, đem phơi khô để chuẩn bị cho ý tưởng của mình.

“Hồi học lớp 8 em nhớ là có một bài học nói về tác hại của túi nilon đối với môi trường và cuộc sống con người. Nó không thể phân hủy nếu bị chôn xuống đất. Nhưng những túi nilon này sẽ không phải là kẻ thù của môi trường mà trái lại nó còn rất hữu dụng nếu mình biết cách sử dụng”, cô bạn 9X chia sẻ với PV Dân trí.

Quỳnh Anh cùng một thầy giáo trong trường se những sợi nilon

Những chiếc túi nilon đủ màu sắc được cắt ra thành từng khúc rồi kéo dãn ra hết mức có thể. Sau đó sẽ được xe lại thành những sợi mảnh như sợi chỉ nhưng hết sức chắc chắn. “Nói thì đơn giản vậy thôi chứ để se được một sợi nilon thì tay em cũng bị phồng rộp hết cả lên. se được sợi càng mảnh, càng chắc thì tay càng đau. Nếu có người cầm một đầu kéo ra thì đơn giản hơn nhiều nhưng ở nhà bố mẹ đều bận công việc, chỉ có một mình nên em phải buộc một đầu dây vào chân bàn và vừa kéo vừa se thành sợi. Những chiếc túi khi mình vò càng phát ra tiếng loạt xoạt lớn thì càng dễ se sợi”, Quỳnh Anh cho biết.

“Từ khi cuộc thi được phát động đến thời hạn chót để nộp sản phẩm chỉ vẻn vẹn 5 ngày. Thời gian quá ít ỏi nên em chỉ kịp đan được con tôm hùm. Nếu có nhiều thời gian hơn thì em sẽ đan được sản phẩm đẹp hơn”, Quỳnh Anh tiếc rẻ.

Sản phẩm tôm hùm bằng những sợi túi nilon bỏ đi của Quỳnh Anh lên đường ra Hà Nội và trở thành sản phẩm đại diện cho Việt Nam tham dự cuộc thi cấp quốc tế. Như một “phép màu”, con tôm hùm đã vượt qua hàng ngàn thí sinh đến từ nhiều nước trên thế giới để giành giải đặc biệt dành cho nhóm tuổi từ 13 – 19 tuổi.

Chưa hết xúc động, Quỳnh Anh cho biết: “Hôm thầy Bí thư đoàn trường thông báo sản phẩm của em đạt giải đặc biệt em bất ngờ lắm, vui đến rơi nước mắt anh chị à. Các bạn trong lớp vỗ tay rầm rầm chúc mừng vậy mà em khóc ngon lành ngay giữa lớp luôn”.

Phần thưởng cho ý tưởng đặc biệt này là bằng khen của tổ chức Oxfam và khoản tiền thưởng 150USD. “Em trích một phần tiền ủng hộ cho quỹ học tập của lớp. Số còn lại em đưa cho mẹ để mẹ chữa bệnh”.

Được biết mẹ Quỳnh Anh hiện nay đang mắc một căn bệnh về cột sống nên mỗi tháng bà phải ra Hà Nội một lần để chữa bệnh.

Hiện nay Quỳnh Anh đã trở thành “cô giáo” dạy đan của 2 bạn cùng lớp. Ngoài chức vụ lớp trưởng, Quỳnh Anh cũng là Ủy viên Ban thường vụ Hội liên hiệp thanh niên thành phố Vinh. Trong hội trại chào mừng ngày thành lập Đoàn sắp tới, Quỳnh Anh và các bạn trong lớp sẽ tổ chức một gian hàng bán các sản phẩm được đan bằng tay từ các vật liệu đã qua sử dụng để gây quỹ cho các bạn nghèo.

“Điều em thấy tiếc nhất là không có cơ hội được giao lưu với các bạn đạt giải trên thế giới để được chiêm ngưỡng các sản phẩm của các bạn, chia sẻ ý tưởng và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau. Nhưng em cũng cảm thấy tự hào lắm vì sản phẩm của em đã gửi một thông điệp bảo vệ môi trường đến các bạn trẻ”, Quỳnh Anh tâm sự.

Cuộc thi “Làm đồ chơi bằng các vật liệu đã qua sử dụng” được tổ chức Oxfam phát động dành cho trẻ em từ 6 – 19 tuổi nhằm tạo ra một sân chơi cho thanh thiếu niên trên toàn thế giới và nâng cao tầm hiểu biết của giới trẻ về hợp tác quốc tế – tình đoàn kết. Với việc phát động cuộc thi “Làm đồ chơi bằng các vật liệu đã qua sử dụng”, tổ chức Oxfam mong muốn tìm kiếm được những ý tưởng hay nhất thông qua việc quan sát và tái sử dụng đồ đạc để tạo ra những sản phẩm hữu dụng phục vụ cho con người.

Bài và ảnh: Hoàng Lam – Nguyễn Duy

Theo dantri.com.vn

Những "hiệp sĩ" đánh nhau với… túi nylon!

Lao Động số 154 Ngày 11/07/2009 Cập nhật: 7:38 AM, 11/07/2009
– Đôi lúc, tôi đã hoang mang tự hỏi, không biết bằng công nghệ nào và đường dây phân phối tài ba tới mức nào, mà túi nylon nó len lỏi vào cuộc sống, nó chiếm lĩnh từ thói quen đến cả… tâm thức của quá nhiều người Việt Nam như thế.

Về quê, bổ nhát cuốc xuống mảnh vườn nhà, lưỡi cuốc oằn lên, đất văng túi bụi lên mặt, lên trời – bởi cả một thế giới bao nylon chôn rấp sẵn trong bụng đất.

Ngồi quán, thấy bà chủ buộc tim, gan, óc gà lợn vào trong những cái túi nylon, thả cả túi vào trong nồi nước dùng sôi sình sịch (để nó khỏi bị tan lũa hay rơi xuống đáy nồi), trước khi vớt ra… bát của thực khách.

Một bà nội trợ, tay không ra chợ, lúc về, xách theo lúc lỉu toàn bao nylon, từ gạo, thịt, rượu, giấm, đến hai củ hành, ba quả ớt, một nhánh tỏi, dăm viên thuốc cảm cúm, cái gì cũng được bọc riêng rẽ trong một túi nylon.

Một thảm hoạ túi nylon, chẳng bao lâu nữa, nylon sẽ choán hết mặt đất này và cứ thế gây tật bệnh cho con người. Đến một ngày, tôi gặp các “hiệp sĩ” chống lại túi nylon ở các hòn đảo ngoài Cù Lao Chàm.

Xã duy nhất của Việt Nam “nói không với túi nylon”

Lần trước, ra đảo Cù Lao Chàm (xã đảo Tân Hiệp, TP.Hội An, tỉnh Quảng Nam), tôi đã không dám… tắm biển. Vì bãi biển có cả phân lợn nổi lều phều và cơ man nào là túi nylon lềnh bềnh. Mùa gió nồm, nylon từ đất liền, từ biển bao la, cứ dạt mãi vào các mép đảo. Nghĩa là: Không chỉ Cù Lao Chàm thải nylon xuống biển làm ô nhiễm 8 hòn đảo tuyệt đẹp của xã.

Ông Nguyễn Văn Bâng, 52 tuổi, người Bãi Làng vẫn còn ám ảnh: “Hãi hùng trước túi nylon, bà con gom chúng lại, đem lên các ngọn núi để chôn lấp. Nhưng, hễ mưa xuống, là nylon lại theo nước tràn xuống biển, sóng biển lại đẩy tất cả vào bờ bãi. Chúng tôi từng nói: Cứ thế này thì không dám ra biển nữa”. Những mũi thuyền xa khơi, thuyền cao tốc, cũng bị sự đeo bám của một thế giới toàn rác rưởi dưới dạng túi nylon.

Phải làm sao? Xã Tân Hiệp với gần 3 nghìn dân, diện tích hơn 15,5km2 cùng nhiều đơn vị đóng trên địa bàn, nhưng chưa bao giờ có nhân viên đi thu gom rác cả. Cũng không có bãi rác. Tất tật cái gì không cần nữa, họ ném cả xuống cái bãi rác khổng lồ: Biển cả.

Trong khi đó, mới đây, biển đảo Cù Lao Chàm cùng với mũi Cà Mau của Việt Nam đã được nhân loại tiến bộ vinh danh là khu dự trữ sinh quyển của thế giới. Du khách trong và ngoài nước, ngót nghìn người mỗi ngày ra chiêm bái 8 hòn đảo của Cù Lao Chàm. Các chuyên gia nghiên cứu đại dương, các đơn vị bảo tồn và du khách lặn biển ngắm san hô ngày càng nhiều. Đôi lúc người Cù Lao Chàm đã thấy sượng sùng với du khách vì sự nhếch nhác bẩn thỉu của mình.

Cuối tháng 5 năm 2009, ông Nguyễn Sự – Bí thư Thành uỷ Hội An, ra làm việc với xã đảo Tân Hiệp. Chiếc canô dũi vào một góc bờ biển bãi Ông, nơi này phủ kín bao nylon bẩn thỉu đã làm ông Sự thấy đau đớn. Tại sao không vận động toàn dân khu dự trữ sinh quyển thế giới Cù Lao Chàm nói không với túi nylon (rồi tiếp đến cả TP.Hội An)? – ông Sự và các cộng sự trăn trở. Và, chỉ một ngày, khẩu hiệu, panô, ápphích được in xong, ông Sự ra đảo họp dân và… diễn thuyết. Bà con vốn đã sợ hãi túi nylon, nay có người đứng ra vận động, cứ vỗ tay rào rào.

Ông Sự ví von: Trước, cả xã có 19 cái điện thoại, trong khi chỉ có 14 cái toalet. Thế là số lượng điện thoại ở quê hương của Rôbinsơn vẫn còn nhiều hơn… nhà xí (bà con đồng loạt có thói quen “đại tiện” ra biển), chúng ta vận động, mỗi gia đình một cái nhà tiêu, khó khăn như húc đầu vào đá, lúc đầu không ai nghĩ chúng ta sẽ thành công.

Chúng ta lại vận động làm đường, thành công! Nay, cuộc chiến với túi nylon, kể cả nó khó như “dời non lấp bể”, chúng ta cũng phải làm. Chúng ta là khu dự trữ sinh quyển của cả thế giới cơ mà.

Đỗ Doãn Hoàng